Tôi bỏ tiền ra mua nhà mà giờ mẹ chồng khăng khăng đòi cho anh trai chồng đứng tên sổ đỏ

22:42 21/08/2019 | sinh-dt

Vợ chồng tôi lấy nhau 5 năm nay có 1 cô con gái 3 tuổi, hiện tại cả hai đang ở trọ và làm việc ở Hà Nội. Ông bà nội ngoại 2 bên đều ở quê, kinh tế còn nhiều khó khăn nên không giúp được gì cho 2 đứa.

Ngay cả lúc đẻ con, tí tôi cũng phải nghỉ việc ở nhà 2 năm để chăm nó. Tới khi con gửi trẻ được mới đi làm lại. Ông bà nội ngoại ở quê đều bận công việc riêng nên không ai lên chăm cháu giúp được.

Hai vợ chồng tháng nào cũng hết gần 3 triệu tiền thuê nhà, tiền ăn, tiền sinh hoạt nữa là chẳng để dư ra được bao nhiêu. Suy đi tính lại cuối cùng vợ chồng bàn nhau sẽ mua trả góp căn chung cư nhỏ ở, tiền vay ngân hàng coi như trả tiền phòng trọ hàng tháng cũng vẫn lợi hơn.

Vẫn biết mua nhà sẽ biến thành con nợ dài dài, nhưng không quyết mua thì bao giờ mới “an cư”.

“Cứ mua đi em rồi lấy đó làm động lực phấn đấu, không chết được đâu mà sợ. Cứ để anh lo”, chồng tôi quyết vậy, 2 vợ chồng lên kế hoạch rồi cứ thế làm theo.

Chuyện sẽ chẳng có gì nếu như bố mẹ chồng ở quê biết tin các con trên Hà Nội chuẩn bị mua nhà. Bà liên tục gọi điện lên cho chồng tôi từ khuyên bảo nhẹ nhàng đến bắt ép. Mục đích chính là:

“Cái nhà đó để anh trai mày đứng tên hộ cho. Tài sản nhà cửa đất đai thì đừng để vợ nó dính vào, sau phiền lắm”.

“Mẹ, mẹ nói sao vậy, trong đó cũng có tiền của vợ con nữa mà mẹ. Sao làm thế được”.

“Có gì mà không được, tiền của nó thì sau nếu có không ở được với nhau mày trả nó sòng phẳng, còn nhà mình đã mua sau chia được. Cả cái nhà sống lâu dài chứ có phải cái gì đâu mà đôi cắt đôi”.

“Bọn con sao mà ly hôn được, mẹ nghĩ đi đâu vậy”.

“Là tao cứ nghĩ trước thế, nghe mẹ, không thừa đâu”.

Thật sự không còn gì để nói với mẹ chồng tôi nữa, nghèo mà còn tham thì có nghĩ sao cũng chẳng yêu thương nổi cơ. Chuyện vô lý hết sức vậy mà bà cũng nghĩ ra được.

Lúc đầu tôi tưởng chồng sáng suốt nên để anh đưa ý kiến. Nào ngờ anh phân vân rồi sau đi thuyết phục tôi đồng ý với ông bà. Anh bảo:

Loading...

“Anh thấy như vậy cũng đâu có gì không được, ông bà cũng già rồi, chiều để ông bà vui. Bác Tuấn là người biết điều, bác ấy không lấy của nhà mình đâu mà sợ”.

Tôi quá tức giận, đó là mồ hôi nước mắt của 2 vợ chồng, liên quan gì đến bố mẹ chồng với anh chồng đâu mà bà đòi vậy?

Không phải tôi tính toán, nhưng xã hội này ai biết được điều gì. Trước giờ tôi chẳng tham cái gì của ai, song của mình thì tôi nhất định phải giữ bằng được.

Suy nghĩ cả đêm cuối cùng tôi thẳng thắn nói chuyện với chồng:

“Em đồng ý cho ông bà đứng tên…”, vừa nghe tới đây mắt lão chồng sáng quắc như đèn pha ô tô luôn.

Không để chồng tưởng bở lâu tôi nói tiếp:

“Với điều kiện là anh hoặc bố mẹ bỏ toàn bộ tiền ra mua nhà, nhà của anh, ông bà thích cho ai đứng tên là tùy, em không ý kiến”.

Lão chồng tôi mặt nhăn như khỉ, không nói được câu nào. Tôi xuống nước:

“Em chỉ mong anh đặt vào địa vị của em để nghĩ thôi”, nói xong tôi bỏ ra ngoài để chồng tự ngẫm.

Hôm sau tôi nghe chồng gọi điện cho mẹ chồng:

“Nhà ai mua người ấy đứng tên. Căn nhà sắp mua này vợ chồng con sẽ đứng tên, bố mẹ không cần quan tâm đâu ah”.

Mẹ chồng tôi tức lắm, bà gào lên trong điện như mất của đến nơi rồi ấy. Tôi mừng trong bụng, ít ra chồng cũng biết phải trái đúng sai.

Theo:webtretho

Loading...
Bài viết cùng chuyên mục